Diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm, quan điểm xã hội, dân sinh -
Từ Đà Lạt, Phan Thiết, Nha Trang, Vũng Tàu cho tới Đà Nẵng, hầu hết các chuyến đi đều là hai vợ chồng tôi thay nhau cầm lái.
Chi phí theo đuổi đắt đỏ, bỏ công sức luyện tập trong thời gian dài.
'Phải làm vậy họ mới cải thiện chất lượng dịch vụ', bạn tôi vừa nói vừa thẳng tay cho shipper một sao chỉ vì đơn hàng đến trễ 5 phút
Một môi giới bảo 'rao giá vậy thôi chứ thanh khoản thấp lắm', còn môi giới khác thì bảo sẽ báo hết, mời đi xem dự án khác.
'Người bạn học Tiến sĩ ở Pháp góp ý phần mềm quản lý do đội ngũ trong nước phát triển, nhưng toàn thứ chúng tôi đã bàn 3-5 năm trước'.
Bình thường khách chẳng phàn nàn gì, cho đến khi xuất hiện một bài đăng chê 'mắc, không ngon'.
Số tiền dôi ra vài trăm nghìn mỗi tháng tôi để thay công tơ, sửa chữa điện có phát sinh, hầu hết phải bù tiền túi vào.
'Sao không để dành tiền mua nhà, nghỉ lễ ở nhà cho đỡ tốn?', nhiều người chê bai khi biết tôi chi 20 triệu cho gia đình đi du lịch.
Cô khoảng 40 tuổi, người nhỏ con, mặc đồng phục xe công nghệ đã sờn màu.
Hàng loạt hình ảnh hai thiếu niên mặc đồng phục học sinh được lan truyền, kèm theo chú thích rằng đây là nạn nhân vụ cháy ôtô tại cây xăng.
Trong con hẻm, nhiều nhà tự ý làm mái che kín cả chiều rộng con hẻm.
Mỗi lần tiếng nhạc nổi lên, tôi lại phân vân: nên tiếp tục phản ánh, hay chấp nhận một đêm mất ngủ nữa vì biết kết quả cũng vậy?
Dù hạn nộp tiền là 15/5, nhưng từ ngày 2/5 là tôi đã nhận được tin nhắn dồn dập, xuyên nghỉ lễ 30/4.
Vợ say xe, con đau bụng giữa đường vắng, tôi phải tấp xe vào sườn núi cho cả nhà 'giải quyết', chuyến đi từ háo hức bỗng thành cực hình.
Tôi mất gần ba năm đầu sau khi du học về nước mới tìm được một công việc ổn định, lương thấp hơn cả một người bạn học trong nước.
Cố tiết kiệm quá mức sẽ tự kéo chất lượng sống đi xuống, mà sống kiểu đó lâu rất dễ mệt mỏi, nên tôi thà không để dành đồng nào.
Có những sáng tôi phải đánh vật suốt 15 phút lấy xe máy để đi làm.
Tại sao cứ đến gần dịp nghỉ lễ mới đem ra bàn chuyện hoán đổi, nghỉ bù ngày nào, mỗi năm một kiểu, kỳ này chưa chắc giống kỳ trước?
Trong lòng nhẫn có khắc tên cửa tiệm, có đủ để chứng minh nguồn gốc?
Biết mệt mỏi như vậy tôi đã đi xe giường nằm, chỉ việc ngủ và bấm điện thoại lướt mạng cho thoải mái.
Bỏ 4 triệu mua 5 kg cua gạch loại ngon về làm quà, tôi bật ngửa khi có tới 1,2 kg dây buộc, tính ra mất gần một triệu đồng.
Nộp nhiều CV nhưng không nhận được thư mời nhận việc nào, bạn tôi đành chấp nhận chạy giao hàng trong khi tìm việc.
Tôi phản ánh với chủ quán thì được bảo: 'Bó tay, mồm ai nấy nói, không quản được'.
Sau tất cả những đắn đo và trải nghiệm, tôi thấy may mắn vì mình đã không dừng lại ở việc sinh một con.
Vợ muốn tôi cố làm thêm chục năm nữa, tích góp đủ tiền mua cho con một căn nhà riêng, rồi khi ấy hai vợ chồng nghỉ cũng chưa muộn.
Tiết kiệm bằng 0, vợ chồng tôi thậm chí không dám ốm, không dám thất nghiệp, vì chỉ cần một biến cố nhỏ là mọi thứ có thể sụp đổ.